Mar 26, 2019   log in
 
home
thơ
danh sách tác giả
nhạc
truyện ngắn
biên khảo,phê bình
điểm sách
phỏng vấn
quan điểm
sinh hoạt văn học

ban biên tập
tìm kiếm
thư tín
giới thiệu sách báo
 
 
  Thơ mới & thơ tự do
NHỮNG VẦN THƠ VẪY GỌI THỦY TRIỀU
VIỆT BẰNG

Giữa anh và em, nếu một cơn dông đang đến
bàn tay vừa nắm, vẫn xa xăm mây trời.
Anh chẳng rời xa bên nào,
giữa những vần thơ và em nằm song song với biển

Một biển trăng tràn ngập em,
Trăng xua đi bóng tối.
Em đẹp từ trong đến ngoài,
và biển đa tình dậy sóng.

Lênh đênh con sóng và anh,
buồn như bóng tối,
Chỉ đôi mắt anh
đi tìm một hạnh phúc nhỏ nhoi,
như tìm em trong một dáng nằm tội nghiệp.

Nếu cầm tay em, lòng rưng rưng đá sỏi
Ngôn ngữ nào huyền diệu, kỳ bí
qua lời em vừa nói đã thành thơ.

Những đợt sóng biển tràn lên, rút xuống
em và anh nhìn nhau, cùng cúi xuống
vẫn song song tìm những câu thơ trên cát

Những bước chân quen trong bóng tối,
cũng muốn thề non hẹn biển.
Như đôi ta,
đã nghe thương nhớ thấm vào thơ.

Bên nhau, mơ ước tự bao giờ?
Từ hôm qua,
anh biết có ngày mai,
có lẽ hẹn em từ muôn kiếp trước
và hiện hữu này sẽ mãi thuộc về ta

Muốn nói vạn lần yêu em,
tình yêu - dấu tích không rời ra
khi đã nhập một.
Nét đẹp từ em, ngàn tia nhìn cuốn hút
gọi sóng về đùa cợt với trăng đêm.

Có thể nào, anh mãi có em
có âm dương huyền bí,
Có em hư ảo cũng vào thơ,
những vần thơ vẫy gọi thủy triều về bãi biển,
những vần thơ anh tìm kiếm đến bao giờ?

VIỆT BẰNG





Created by Hiep Nguyen, Sept. 2003