Feb 26, 2020   log in
 
home
thơ
danh sách tác giả
nhạc
truyện ngắn
biên khảo,phê bình
điểm sách
phỏng vấn
quan điểm
sinh hoạt văn học

ban biên tập
tìm kiếm
thư tín
giới thiệu sách báo
 
 
  Thơ mới & thơ tự do
HOA HƯỚNG DƯƠNG
TRẦN VẤN LỆ


Bây giờ mà ở Ban Mê Thuột, ta dẫn em luồn mấy lũng sương, mình kiếm lại thời không biết nhớ, mình đi tìm lại thuở mình thương

Mình thương gì nhỉ? Em cười mỉm. Không lẽ nai vàng ngơ ngác Thu? Không lẽ lá vàng rơi xuống suối? Ðá mòn giày trận trái mù u?

Em ơi đất nước nơi này lạ, còn chút sương lòng đủ nhớ nhung. Lát nữa, em tan cùng với khói, ta tàn hơi thở tạ non sông!

Khác chi đâu thuở ta lìa Huế, lỡ để hồn trên những đọt cau, rồi gió trút đi, mưa nhỏ giọt. Quê Hương từ đó chuyện chiêm bao!

Bây giờ ta biết ta hiu quạnh. Tưởng tượng em gần, em đã xa! Cái mỉm cười kia là thoáng nhớ, thân tình vụng dại thuở mười ba

Không bao giờ nữa ta về Huế, cũng hết chào em tiếng núi rừng. Vĩnh biệt Trường Sơn mai ướt tóc, chiều đây con mắt chợt rưng rưng!

Em ơi một nụ hôn lần cuối, mai nở lòng ta đóa hương dương

TRẦN VẤN LỆ


Created by Hiep Nguyen, Sept. 2003