Sep 14, 2014   log in
 
home
thơ
danh sách tác giả
nhạc
truyện ngắn
biên khảo,phê bình
điểm sách
phỏng vấn
quan điểm
sinh hoạt văn học

ban biên tập
tìm kiếm
thư tín
giới thiệu sách báo
 
 
  Truyện/Ký
CHUYỆN MA CÓ THẬT HAY KHÔNG?
Hình ảnh
#1
Bấm vào hình
để phóng to
NGUYỄN THANH GIẢN


Thủa còn là sinh viên y khoa trực gác các bệnh viện, chỉ 2 bệnh viện Hồng Bàng và Bình Dân hay có ma nhiều nhất.

Bệnh viện Hồng Bàng còn gọi là Viện Bài Lao Hồng Bàng được xây cất trên 1 khu đất hoang ở Chợ Lớn, đường Hống Bàng. Trực gác ở bệnh viện Hồng Bàng rất buồn tẻ. Phòng trực chỉ có 1 sinh viên năm thứ 6. Bên ngoài là vườn cây um tùm với ánh đèn leo lét. Các bệnh nhân ở bệnh viện này thường chích Streptomycine mỗi ngày và uống INH và PAS hoac Rafadin, các loai thuốc rất nóng và rất khó ngủ. Bệnh nhân đi lang thang trong vườn hoa của bệnh viện suốt đêm như những bóng ma.

Có những bệnh nhân đang đi tự nhiên ho dữ dội và ụa ra một bụm máu rồi ngã gục. Y công chạy tới và gọi y sĩ trực xuống cũng không làm gi đươc, ngoài việc ký giấy khai tử và chuyển xuống nhà xác. Hôm đó tôi trực vào 1 đêm cuối năm, khoảng 2 giờ đêm cửa phòng trực sịch mở, một người vào phòng và nằm ở giuờng bên cạnh tôi. Thì ra là một nguời bạn đi chơi đêm về khuya. Anh ta không muốn về nhà mà muốn vào bệnh viện ngủ để sáng mai đi thực tập bệnh viện ngay: Thôi thì cũng đỡ buồn trong 1 đêm cuối năm. Nhưng tôi thắc mắc hỏi anh:

- Tao vừa khám 1 bệnh nhân nặng ở phòng khám bệnh xong. Nhưng tao thắc mắc sao ở phòng cuối hành lang, nơi để mấy cái quan tài, có tiếng nguời kêu khóc trong các quan tài phát ra ?

Anh bạn có vẻ bình tĩnh:

- Mày muốn xuống coi không, xem ma quỷ nó ra sao. Tao sẽ đi với mày.

Thấy có nguời bạo dạn, lại có thể bật đèn sáng choang, và đuợc thỏa mãn tinh tò mò, nên tôi đồng ý. Hai chúng tôi đi xuống dẫy hành lang ở cuối tòa nhà. 4 chiếc quan tài vẫn để nguyên ngăn nắp và không có ai cả. Nhưng rõ ràng có tiếng kêu khóc phát ra từ 1 quan tài.
Sau khi bật đèn cho thật sáng và đồng ý với nhau là nếu có gì thì không đuợc chạy. Tôi tìm được 1 cây gậy to dùng gậy đẩy mạnh nắp quan tài, nơi có tiếng khóc phát ra. Khi nắp quan tài vừa bật mở, 1 người nam kêu khóc trong đó bỗng ngồi bật dậy. Chúng tôi hết hồn tuởng là qủy nhập tràng!

Nhưng không, tôi đã nhận diện đuợc người này. Ðó là ông chủ nhà đòn mà nhiều người biết mặt. May mà tôi không tiện tay đập 1 gậy. Ông ấy buớc ra khỏi quan tài, không nói năng gì cả, theo lối cửa sau đi mất. Sau này tôi hỏi nguời y công ngủ gần đó và đựoc nghe trả lời:

- Khi nào quan tài bán không chạy, lão chủ lại chui vào quan tài kêu khóc 1 hồi. Ðây là tin tuởng của ông ta mà thôi, không hại cho ai cả nên chúng tôi không can thiệp vào.

Còn Bình Dân Bệnh Viện có nhiều ma là chuyện thuờng. Các y tá trực cũng công nhận điều đó. Có nhiều nguời nói rằng họ đã thấy ma, nói chuyện với ma, và thấy ma phá phách, nên mấy bà y tá trực thuờng đeo 1 thứ bùa ngải gì đó. Bệnh viện Bình Dân nằm trên khu Mả Nguy ngày xưa. Khi vua Minh Mang dẹp xong loạn quân Lê Văn Khôi, ông ra lệnh chém hết 2000 nguời nổi loạn ở thành Gia Ðịnh và chôn ở đó. Lê Văn Khôi lúc đó đã chết, còn linh muc Marchand (cố Du) bị bắt giải về Huế bị xử tội vì đã giúp Lê Văn Khôi súng đạn cầm cự với triều dình tới mấy năm.

Trực ở Bệnh Viện Bình Dân chúng tôi không sợ mấy vì phòng trực rất đông sinh viên. Tôi còn nhỏ, hồi đó có anh Hà Thúc Nhơn làm nội trú ở bệnh viện. Anh có tánh cuơng trực, nhưng anh hay đánh nguời. Mà toàn những nguời hiền lành. Anh không bắng lòng điều gi, anh dùng khóa xe đạp vut nhiều khi rất dau. Chúng tôi sợ anh lắm, ngay cả thầy (giáo sư Nguyễn Văn Út) anh cũng đánh 1 bạt tai vi sửa luận án cho anh mà để quá lâu. Giáo sư Út có mách thày khoa truởng Phạm Biểu Tâm và đề nghị đuổi anh. Nhưng vì anh đã học đuợc 6 năm nên thầy Tâm cũng nể, không nỡ đuổi, chỉ phạt nhẹ hơn. Sau có anh Trần Thăng T. nói với anh Nhon:

- Tao thấy mày hay hành hung toàn những thằng yếu. Nay mày đánh nhau với tao đi!

Hai nguời thỏa thuận với nhau nếu đánh nhau ngay, các sinh viên khác sẽ can, vậy để đến tối khi tụi nó về hết để đánh, sau khi đã ký giấy để trên bàn dù chết thôi, không kiện gi cả. Anh Nhơn có judo đai đen, anh T. là 1 tay boxing có hạng.
Ðêm hôm đó, hai nguời đã đánh nhau trên phòng trực ra sao chúng tôi không biết. Chỉ biết sáng hôm sau vào nhà thương, chúng tôi thấy mỗi anh nằm ở 1 góc phòng, còn thoi thóp thở..

Sau này anh chống tham nhũng ở miền Trung và bị bắn chết.. Anh T. có lẽ vẫn còn sống, nhưng ở đâu tôi không biết.

Trở lai chuyện ma ở bệnh viện Bình Dân. Tối hôm đó chỉ còn mình tôi trong phòng trực. Chung quanh lặng như tờ. Tôi vào giuờng đang thiu thiu ngủ. Khỏang 11 giờ đêm bỗng có nguời đập cửa phòng. Nhìn qua tấm kiếng mờ, tôi thấy nguời y công nói:

- Mời ông thầy ra phòng nhận bệnh có người bệnh nặng!

Tôi trở dậy thay áo blouse đi vội ra phòng nhận bệnh, đèn còn leo lét sáng. Tôi không thấy bệnh nhân và cũng không có thân nhân đi theo bệnh nhân. Chỉ thấy nguời y công vẫn còn nằm trong mùng, và đang ngủ say sưa. Tôi cáu :

- Anh mời tôi ra khám bệnh, sao không thấy bệnh nhân đâu cả ?

Nguời y công vội phân trần:

- Nãy giờ tôi ngủ, có gọi ông thày bao giờ đâu ? Có lẽ ma nó giả dạng đấy !

Trở về phòng trực, tôi không ngủ được nữa. May là khoảng 2 tiếng sau, các bạn về, chúng tôi chơi ping pong và cờ tuớng suốt đêm.

Từ ngày định cư tại Hoa Kỳ vào năm 1983, tôi có nhiều dịp tiếp xúc với giới ma quỷ. Nhưng chỉ nghe kể lại, trực tiếp nhìn thấy thì ít khi. Có lẽ bóng vía mình quá mạnh chăng ? Ở những nơi nổi tiếng có ma, nguời ta thuờng nhờ 1 nhà tu cao thâm tới đọc chú Lăng Nghiêm để trừ ma. Thực ra chú Lăng Nghiêm không phải để trừ ma. Nó chỉ trừ được những con ma tình ái làm cản trở sự tu hành của mọi nguời mà thôi.

Tôi có 1 đứa cháu gái làm điện tử cho 1 hãng ở Milpitas. Nó là 1 đứa cháu ngoan, đẹp, thùy mị và đứng đắn. Vì thế, trong hãng có 1 ông kỹ sư Mỹ theo đuổi nó rất sát. Nó nói với tôi:

- Cháu chỉ mong cho thằng em học xong đại học để có thể giúp gia đình, rồi đi tu luôn, nên không muốn dính vào chuyện tình ái làm gi. Nhưng ông kỹ sư Mỹ đối xử quá tốt làm cháu cũng phải suy nghĩ.

Tôi nói:

- Nếu cháu không muốn dính vào chuyện tình ái lăng nhăng thì mỗi ngày cháu đọc chú Lăng Nghiêm 2 lần, sáng và tối, cháu sẽ được giải thoát.

Cô bé nghe lời. Quả nhiên mấy tháng sau tôi đuợc biết cô đã cạo đầu xin xuất gia, và ông kỹ sư Mỹ đã lập gia dình với nguời khác và đổi chỗ làm.

Còn chuyện chùa An Lạc ở San Jose có ma, hầu như ai ai cung biết. Tôi có xuống đó ăn chay vào 1 buổi trưa cúng thất thất lai tuần của 1 gia dinh có nguời mới mất. Chùa An Lạc vốn là 1 nhà thờ Công Giáo, đã nhờ các hãng địa ốc bán đã lâu, mà không ai mua, cho đến khi bán rẻ cho Sư cô Nguyễn Thanh. Tôi xuống đó và được gặp vị linh muc quản nhiệm nhà thờ cũ, và đuợc nghe kể chuyện ma ở nhà thờ đó như sau:

-Con ma này phá phách ghê gớm lắm. Có thể gọi nó là con quỷ thì đúng hơn! Mỗi tối, tôi đi ngủ nó đều dựng giuờng tôi lên. Ðồ đạc trên bàn thờ đổ lộn xộn hết. Tôi dùng chén thánh và đọc kinh cho nó, nhưng nó đá tung cả chén thánh của tôi, rồi phá phách trong phòng lung tung. Tôi thấy không thể sống trong tình trạng này, nhân dịp Hồng Y Quinn cho phép bán nhà thờ ở vùng Bay Area, nên tôi dấu chuyện này và bán nhà thờ cho quý vi, và theo dõi xem quý vị có bị phá phách gì không ?

Tôi hỏi Sư cô Nguyễn Thanh, vi trụ trì chùa An Lạc đuợc biết lúc mới dọn về đây cũng thấy có vài phá phách. Nhưng sau đó chùa cúng thí thực và cầu siêu cho các cô hồn chưa siêu thoát đuợc siêu thoát, nên những sự phá phách cũng bớt dần rồi hết hẳn.

Còn ở chùa Vạn Phật gặp ma và nói chuyện với ma là chuyện rất thuờng. Các bạn nào muốn có kinh nghiệm với ma, xin cứ lên đó. Ðuờng đi rất dễ: Chỉ cần đi xa lộ 101 về huớng Bắc khoảng 125 miles từ cầu Golden Gate, rồi vào exit Talmage, quẹo phải di độ vài miles nữa vào tới cổng chùa. Qua cổng chùa xong, vào trong bãi đậu xe. Bạn ghi tên ở văn phòng, rồi xin ở lại chùa để tham quan hoặc để đọc kinh, vì chùa thuờng có những khoá tụng kinh Hoa Nghiêm độ 1 tuần hay 10 ngày. Chùa sẽ cho bạn ở 1 phòng, nam riêng nữ riêng ở 2 khu khác nhau. Chùa có nhiều phòng vì truớc kia chùa là bệnh viện tâm thần của Mỹ. Sau đó, Hoà thuợng Tuyên Hoá đã mua cả bệnh viện này, chime cả 1 quả đồi, để làm chùa, làm Ðại hoc, trung hoc, tiểu hoc Phật Giáo.

Ở trong 1 phòng, ban đêm bạn thấy rất ghê rợn và hoang lạnh. Ðèn duốc rất lù mù. Có nguời nói rằng họ đã thấy từng đòan nguời đi trong đêm, da trắng có, da đen có, ra vào các toà nhà, có khi hú lên những tiếng rùng rợn. Có nguời bạo dạn đã nói chuyện cả với ma. Ðại khái câu chuyện như sau:

Các con ma đều đói, rất đói. Có lẽ vì nguời Mỹ không tin nên không cúng cấp gì. Các con ma xin ăn, nhưng những nguời trên chùa Vạn Phật chỉ có thức ăn chay thôi, nên họ nói:

- Over here we have only vegetarian food!

Các con ma trả lời:

- Vegetarians are OK!

Ðiều này chứng tỏ đối với nguời chết sự cung cấp đồ cúng rất quan trọng. Nếu không, các cô hồn đói quá sẽ xâm phạm vào các chỗ có đồ ăn vô thừa nhận. Bởi vậy gia đình nào có nguời mới chết, trong vòng 49 ngày chưa đầu thai, nên cung cấp đầy đủ đồ cúng để thân nhân đỡ bị đói lạnh.

Tôi có lên chùa Vạn Phật nhiều lần nhưng chưa có dịp nói chuyện với ma, có lẽ vì lần nào cũng đi đông người ma không xuất hiện. Chỉ thấy hiện tượng ma quái hiện ra dưới hình thức những cục lửa lăn tròn trên sàn nhà.

NGUYỄN THANH GIẢN
04/2004


Created by Hiep Nguyen, Sept. 2003