Aug 17, 2019   log in
 
home
thơ
danh sách tác giả
nhạc
truyện ngắn
biên khảo,phê bình
điểm sách
phỏng vấn
quan điểm
sinh hoạt văn học

ban biên tập
tìm kiếm
thư tín
giới thiệu sách báo
 
 
  Truyện/Ký
NỖI BUỒN CỦA CÔ BÉ
NGUYỄN TRUNG DŨNG

 

Từ ngày bố mất, Thúy cảm thấy cô đơn. Cô đơn đã làm cô bé buồn. Tính tình cô thay đổi. Cô ít nói, ít cười. Vào  những buổi sáng ngồi ăn điểm tâm với mẹ, mặt cô đăm chiêu tư lự, cô bé như có điều gì phải suy nghĩ. Khác với những ngày trước đây, khi bố còn sống, những bữa điểm tâm buổi sáng như thế, cô bé như con chim thích hót, luôn miệng chuyện trò, hỏi đủ điều ngây thơ ngớ ngẩn, thì  bây giờ, cũng với những bữa điểm tâm của buổi sáng như thường lệ, cô bé chỉ  ngồi lặng câm, ăn với đôi mắt nhìn xuống mặt bàn, như trên mặt bàn đó, cô theo dõi một con kiến đang bò. Nỗi  buồn  của cô không qua khỏi cặp mắt nhận xét  của người mẹ, nên mẹ của cô phải gặng hỏi, nhưng thay vì trả lời, cô đã không trả lời, miệng ngậm câm, mặt buồn thiu buồn thỉu.
Mẹ có bạn bè thường ghé đến nhà chơi. Bạn của mẹ đàn bà có, đàn ông có. Ở phòng khách, mẹ  ngồi  chuyện trò  vui  vẻ  với họ. Những lúc đó, bé Thúy tập trung tư tưởng vào bài vở, hay  dán  mắt  trên màn ảnh TV, coi những phim họat họa của chương trình dành riêng cho trẻ em. Bé  thấy  trong số bạn của mẹ, có một ông khách thường xuyên hay lui tới nhà. Có nhiều khi ông đến, ông ở lại dùng cơm trưa hay cơm chiều với mẹ.
Mỗi lần ông đến như thế, chẳng bao giờ cô bé không thấy, ông quên mang theo những gói quà. Quà cho mẹ thường là một bó hoa hồng, một  hộp đựng đồ mỹ phẩm. Quà cho bé, ông chọn những con  búp  bê, những viên kẹo gói giấy đủ  mầu sắc, những thỏi chocolate hình chữ nhật, và những hộp đồ chơi xếp chữ làm bằng gỗ. Những món quà đó, cô bé rất thích. Cô ăn kẹo, ăn chocolate, bày  những con búp bê be bé xinh xinh ở đầu giường ngủ, để những hộp đồ chơi ở cái bàn học kê sát cửa sổ chỗ cô thường ngồi học bài.
Ông bạn của mẹ năng lui tới, đã coi  mình như một người quá thân trong gia đình, nên ông thường có những cử chỉ và thái độ tự nhiên thái quá. Cái ghế khi  bố cô còn sống hay ngồi, mỗi lần đến, ông đã tự tiện ngồi xuống đó. Trong  lúc  ông ngồi, ông còn đẩy đưa cái ghế hay xoay qua xoay lại, khi  cần đối diện để chuyện trò với mẹ, khi hướng về mé đường phố để đưa mắt nhìn ra bên ngoài. Mỗi lần thấy ông đến, nhìn ông ngồi ở cái ghế đó, cô bé tỏ vẻ phật ý, mắt mở to, mặt bỗng không được vui. Đấy là bởi, cô không muốn bất cứ một người khách đàn ông nào, ngoại trừ bố cô ra, được quyền xử dụng cái ghế mà bố cô đã ngồi trước đây. Đầu óc trẻ thơ trong trắng của cô bé, cô nghĩ rằng, những lúc bố cô muốn ghé về nhà, bố sẽ ngồi ở cái ghế đó, như lúc bố cô còn. Cô hiểu những điều như vậy, qua những câu chuyện người lớn kể ra, cô nghe nói về người đã chết, khi chết, thân xác bị hủy hoại, nhưng linh hồn vẫn còn tồn tại ở một cõi hư vô nào đó. Người chết, những  lúc  nhớ thân nhân trên dương thế, những lúc nhớ về nơi chốn cũ đã ở, hồn hiển linh, như một  người đi xa lâu ngày trở về, để gặp lại gia đình, để nhìn lại ngôi nhà lúc mình còn sống.
Buổi sáng mỗi ngày đến giờ đi học, mẹ cô thường lái xe đưa cô đến trường. Đôi khi, vì bận công việc, mẹ lại  phải nhờ ông bạn của mẹ đến chở cô đi. Những lúc ngồi ở cái ghế bên cạnh ông, cô thấy ông thường ân cần hỏi chuyện, cười và nói rất vui vẻ. Ông là người tính tình cởi mở, thích pha trò, ăn nói có duyên, tạo điều kiện cho cô bé bạo dạn và thân thiện ông hơn. Nhưng  không  phải vì thế, cô có thể quên được những lần ông ghé đến thăm mẹ, ông đã tự tiện ngồi ở cái ghế của bố cô, dù cô không nói, nhưng trong lòng cô bé thực ra vẫn ấm ức bực bội.
Cả một tuần lễ mẹ bận việc, mẹ giao khoán cho ông bạn của mẹ đưa cô bé đến trường. Những lần ngồi trên xe, suốt con đường đi, ông thường vui vẻ kể một vài câu chuyện cổ tích, những câu chuyện quá hấp dẫn, nên nghe, cô rất thích. Một hôm, ông hứa đưa cô đi shopping mua đồ chơi, ông hỏi cô có muốn đi không. Dĩ  nhiên khi ông hỏi như thế, ông đã thừa biết tâm lý trẻ con, chẳng có đứa nào lại không thích được người lớn cho đi shopping mua đồ chơi cả. Lần đi shopping bữa đó, cô  bé đã được ông dẫn đến các cửa hàng cho cô được tự ý lựa chọn các thứ cô bé muốn. Khi rời khỏi thương xá, cô ôm trên tay một đống đồ chơi. Có hôm, ông vui miệng hỏi:
“Cháu có thường được bố cháu dẫn cháu đến các thương xá không?”.”
Cô bé chẳng cần suy nghĩ về câu hỏi của ông hỏi, nên đã đáp liền:
“Bố cháu dẫn cháu đi hoài”.
“Còn mẹ cháu”.
“Mẹ cháu bắt cháu ở nhà với bố cháu. Mẹ đi với vài người bạn của mẹ. Mẹ còn bảo, cho con nít đi theo quẩn chân”.
“Được. Để  sau  này  bác  sẽ  cho  cháu theo bác đến “shopping” mỗi tuần. Cháu thích mua bất cứ đồ chơi nào, bác sẽ mua ngay cho cháu”.
Trời đang nắng, thấy cô bé mắt cứ nhìn cái xe bán cà rem dạo, ông ta hiểu ý của cô bé muốn gì, nên đã nói:
“Để bác mua cà rem cho cháu ăn. Chắc cháu đang khát đấy có phải không”.
Cô bé chỉ khẽ gật đầu. Đến gần cái xe bán cà rem dạo của một người đàn ông gốc Mễ, ông ta nói với người bán cà rem mua một cây loại Eskimo. Cầm cây cà rem từ tay ông bạn của mẹ đưa cho, cô bé vừa đi vừa  ăn. Bọc ngoài một lớp vỏ  chocolate hơi cứng, bên trong có sữa, cây cà rem thuộc loại đặc biệt, nên vừa cắn một miếng, mặt cô bé đã rạng rỡ, tươi như hoa. 

Sau hôm đi shopping được vài ngày, một buổi chiều trời đã gần hết nắng, ông bạn của mẹ cô bé lại đến. Đang ngồi ở phòng khách coi TV, nghe  tiếng chuông biết ngay là có khách, từ cái ghế sofa, mẹ của cô bé đứng bật dậy, rồi vội vã bước tới gần cánh cửa ra vào. Cửa mở, cô bé nhận ra người đàn ông vừa bước vào không ai khác là ông Quý.
Nhắm mắt giả vờ ngủ, cô  bé  vẫn nằm ở cái ghế sofa, tai nghe mẹ và ông bạn
của mẹ nhỏ to nói chuyện. Tò mò muốn biết bữa nay ông đến, ông Quý có mang quà tặng như mọi khi không, ông Quý có ngồi ở cái ghế của bố cô  không, cô  mới  hé  mắt  nhìn  về căn phòng khách. Cô thấy ông Quý đang đứng, vì thế cái ghế đã không được ông ngồi. Ở mặt bàn, cô thấy hai cái gói bọc ngoài bằng  giấy mầu, đấy là  quà mang đến của ông. Nếu lúc đó mắt không nhìn thấy hai cánh tay ông Quý vòng ra sau lưng mẹ, đầu ông cúi xuống, mặt của mẹ ngẩng lên, môi của người này chạm vào môi của người kia, thì cô bé vẫn giả vờ nhắm mắt ngủ. Bây giờ, cô bé không có thể giả vờ ngủ được, nên cô tung cái chăn đắp, ngồi bật dậy. Không  biết  đứa  con  gái  chỉ giả vờ nhắm mắt mà thực sự không ngủ, thấy nó tung chăn ngồi dậy, bà mẹ vội xô người đàn ông ra, rồi lên tiếng nói với con:
“Lại đây chào bác Quý rồi nhận quà của bác cho con đi”.
Người đàn ông tên Quý vừa cười vừa bảo:
“Bác mua quà mang đến cho cháu, thấy cháu ngủ, bác có ý chờ cháu thức để đưa cháu quà”.
Khác với mọi lần, khi mắt  nhìn thấy gói quà bạn của mẹ mang đến, mắt cô sáng lên, mặt cô tươi rói, hôm nay thì không. Cô bé không cả một nụ cười, không mừng rỡ để đưa hai tay ra nhận gói quà, không còn nhớ đến một câu cám ơn bình thường như mọi khi nữa.
“Sao con lại thế. Nhận quà của bác cho mà không biết nói gì cả à”.
Thấy cô bé cứ đứng ngẩn người khi nghe mẹ nó nói như  thế, người  đàn  ông  tên Quý thấy thương hại cô bé, nên ông ta đã lên tiếng đỡ lời:
“Cháu nó chưa tỉnh ngủ, đừng quở cháu tội nghiệp”.
Cô bé ngước cặp mắt lên nhìn mẹ, phụng phịu nói:
“Con nhớ bố ...…”
Câu nói chưa dứt, nước mắt chảy ra, cô bé òa khóc.
“Này. Con làm cái gì lạ vậy. Tại sao lại khóc”.
“Con đã bảo, con nhớ bố mà”.
Mẹ của cô bé chưa kịp nói, người đàn ông tên Quý đã chen vào bảo:
“Cháu có lòng nghĩ đến bố cháu, cháu đúng là đứa con có hiếu thảo. Nhưng nghe bác nói đây, hãy nín đi đừng có khóc như thế nữa nhé”.
“Vào ngay bên trong rửa mặt cho sạch sẽ. Mẹ  không muốn con làm phiền mẹ thêm nữa có được không”.
Cô bé không dám trái lời  người  mẹ, cô  lặng  lẽ  bước  vào phòng trong. Còn  lại  hai người, mẹ của cô bé nói với người tình của bà:
“Cũng tới bữa rồi, anh ở lại dùng cơm tối nhé”.
“Thôi. Để khi khác. Chốc lát nữa, anh có cái hẹn với một người bạn”.
Nói rồi, người đàn ông tên Quý kiếu về. Trước khi về, ông ta không quên hôn một cái hôn lên môi người tình, rồi như đã mãn nguyện, ông Quý mới bước ra khỏi nhà. Ngay ngày hôm sau, cô bé đã có phản ứng với người mẹ của cô.
«Mẹ à, con ghét ông Quý. Từ nay, mẹ đừng  cho phép ông ta vào nhà nữa. Con không muốn thấy ông ta bước vào nhà ».
«Cái gì. Con nói cái gì. Bác ấy là bạn của mẹ, sao con lại dám ăn nói hỗn thế ».
«Mẹ à. Bác ấy không phải là bạn của mẹ. Bác ấy là người không tốt ».
«Con còn con nít. Con biết gì mà nói bác Quý là người không tốt ».
Cô bé bướng bỉnh cãi:
«Nếu bác ấy tốt như mẹ bảo, bác ấy đã chẳng có quyền ôm và hôn mẹ ».
«Ôm và hôn mẹ hả. Ai nói với con như thế. Ai nói ».
Người mẹ giận điên lên, giọng hơi sẵng. Mọi khi, thấy mẹ nóng, bé Thúy rất sợ. Nhưng bữa nay, không hiểu vì lý do gì, cô bé có thái độ cứng cỏi lạ thường:
«Không cần ai nói với con cả. Hôm qua, chính con đã nhìn thấy ông ta đứng ôm mẹ. Ông ta còn hôn mẹ nữa ».
«Thôi đủ rồi. Mẹ không muốn nghe con nói thêm gì nữa. Mẹ đang nhức đầu đây ».
Câu chuyện xẩy ra giữa cô bé và người mẹ đến đó thì ngưng. Tưởng thế rồi  thôi, ba ngày sau, ông Quý lại lù lù dẫn xác đến. Ông đến theo thói quen, ông lại ngồi phịch xuống cái ghế xoay có lưng tựa kê ở góc phòng. Thấy  thế, cô  bé  lặng lẽ tiến đến chỗ ông ta ngồi, lạnh lùng nói:
«Thưa bác. Cái ghế này là cái ghế bố cháu thường ngồi. Cháu  xin  bác  đừng ngồi trên cái ghế đó có được không ạ ».
Người đàn ông tên Quý bất ngờ nghe cô bé nói, sửng  sốt  ngạc nhiên, và không có thể tin vào đôi tai mình đã nghe thế hay không, nên  chưa  biết  nên phản ứng như thế nào. Lần thứ hai, cô bé lại phải lên tiếng:
«Bác không thể ngồi cái ghế khác ngoài cái ghế này được sao ».
«Ờ ờ, bác có thể ngồi cái ghế khác được chứ. Nhưng … …”
Cô bé vội cướp lời. Cô nói chững chạc như một người lớn:
«Từ đây trở đi, bác đừng mua đồ chơi cho cháu nữa. Bác có mua, cháu cũng không nhận bất cứ cái gì bác mua cho cháu đâu ».
«Cháu nói thế là thế nào ».
«Cháu nói thế là cháu không thích bác, cháu  ghét  bác  nên  cháu  không nhận đồ chơi của bác cho. Còn cái túi cháu mang ra đây, nó  đựng tất cả những cái bác đã cho cháu, cháu xin được trả lại bác. Cháu không thể nào còn yêu bác được.Từ đây trở về sau, bác không nên đến quấy rầy mẹ cháu và cháu nữa”.
Từ nẫy đến giờ, người mẹ bận nấu  nướng ở trong bếp, khi bước ra, mẹ của cô bé nghe thấy đứa con mình nói thế, tức thì, mẹ của cô tức giận dằn giọng nói lớn:
«Mày là đứa bé ngỗ nghịch. Trước  mặt bác, sao lại có thể ăn nói hỗn láo như thế được hả. Đi. Đi ngay vào trong nhà ».
Người đàn ông tên Quý bảo:
«Cháu nó là con nít biết gì. Đừng bận tâm chấp nhất và mắng nó tội nghiệp em à ».
«Anh đừng bênh vực nó. Nó hỗn. Em  là  mẹ  nó  em phải dạy nó cho biết thế nào là lễ phép lịch sự. Nó nói như thế với anh là không thể chấp nhận được ».
«Hẳn phải có lý do nó mới hỗn ».
Không muốn giải thích cái lý do mà ông Quý  vừa đặt câu hỏi để hỏi, mẹ của bé
Thúy quay ra nắm tay đứa con, kéo tuột vào phòng. Khi  quay ra thấy ông Quý đã đứng dậy, dường như có ý muốn về, người mẹ nhẹ giọng bảo:
«Con bé có lỗi làm anh buồn. Anh bỏ qua và đừng giận nhé ».
«Giận à. Nó còn nhỏ biết gì. Không ai chấp nhất một  đứa  bé như thế bao giờ cả. Hôm nay anh đến gặp em, mục đích để báo cho em biết, thiệp cưới  anh đã cho in, nhà hàng cũng đã đặt, mọi  việc  chuẩn  bị  cho  ngày hôn lễ đã đâu vào đấy cả rồi. Anh cũng dự trù một tuần trước ngày cưới, anh sẽ đưa em đến tiệm đặt mua áo quần và vương miện đội đầu cho cô dâu của anh ».
«Thật tuyệt vời. Em mong đợi một ngày như thế đã lâu rồi ».
«Chẳng phải riêng em, anh cũng như em thôi ».

Cánh cửa lại mở rồi đóng lại khi người đàn  ông tên Quý bước ra ngoài. Thời  gian  trôi qua, mới đấy  mà  đã  tháng 11. Tháng 11 sau lễ Thanksgiving  đúng  một  tuần, đã  tới ngày cưới.Buổi sáng sớm,bé Thúy thấy mấy người bạn gái của mẹ có mặt ở trong nhà. Người lo kê xếp chỗ ngồi, trải khăn trắng trên mặt hai cái bàn dài kê ở phòng ăn, cắm những bông hoa hồng vào những cái lọ thủy tinh trong suốt, người  bày  những bánh và những món ăn nhẹ dùng cho bữa tiệc trà. Ở  trong  phòng  ngủ, mẹ được bạn của mẹ lo phấn son trang điểm, mặc cái áo phủ trùm từ bờ vai xuống tới chân, bé  thấy  hôm  nay mẹ trẻ và đẹp như một tiên nữ. Mẹ rất vui khi nhìn trong gương thấy mẹ thật lộng lẫy.
Mẹ cười nói với bạn bè của mẹ tưởng như chưa bao giờ mẹ lại hân hoan  đến  thế. Giờ giấc cứ chậm chạp theo cây kim đồng hồ chạy. Khi ánh nắng đã bò qua cửa sổ vào căn phòng, lúc đó là lúc ngoài đường phố, những  cái  xe  của họ nhà trai đã đến. Người ta, đàn ông đóng bộ áo quần « com-lê », đàn  bà  áo  dài  cổ  đeo  vòng vàng hay chuỗi hạt, bước xuống xe và đi một hàng dài tới cửa  ngôi  nhà. Bên  họ  nhà  gái, bữa  nay  ngoài những bạn bè của mẹ, cô  bé  còn thấy mấy ông và bà đã kéo đến, đấy là những người bên họ mẹ tới dự buổi lễ rước dâu.Khi mọi người bên họ nhà trai đã vào hết trong nhà, căn phòng khách bỗng  chốc  chật  cứng  và  ồn  ào những tiếng người. Máy quay phim được quay. Máy chụ ảnh được chụp. Cũng  như  bất  cứ  buổi  lễ  đón  dâu  nào  khác, chương trình được xếp sắp trước cả rồi, nên  mọi  diễn  tiến  do  một « MC » đứng ra điều khiển, đã tuần tự từ lúc mở đầu cho tới lúc chót.

Sáng nay, gần  như  bị  mẹ  ép  buộc, cô  bé miễn cưỡng phải mặc bộ quần áo mới. Cái váy mầu trắng phủ quá đầu gối, đầu cài chiếc  nơ  xanh, chân đi đôi dầy da, cô bé nom xinh xắn dễ thương như một con búp bê đẹp ơi  là  đẹp. Giữa  đám  đông  người, cô  đã chẳng tìm thấy niềm vui mà ngược lại, trong lòng cô, chỉ là nỗi cô đơn và buồn bã.
Trong  lúc  mọi  người  cười nói và vỗ tay, cô đã len lén bước ra khỏi căn phòng khách, trốn cái đông và cái ồn ào, để  thoát  ra  ngoài  vườn  cây trước nhà, đứng nhìn một con bươm bướm đang bay vật vờ trên một bông hoa thược dược. Cô  cảm  thương con bươm bướm lẻ loi như chính cô thương cô.
«Kìa cháu Thúy, sao cháu không ở trong  nhà  lại  ra  ngoài này làm gì vậy.Vào đi. Mẹ cháu đang hỏi cô, cháu đâu rồi đấy ».
Một người bạn gái của mẹ đứng ở đằng sau cô bé lên tiếng. Nghe, bé Thúy thản nhiên trả lời như câu trả lời đó, cô bé đã có sẵn ở trong đầu:
«Mẹ cháu cần gì phải hỏi cháu. Hôm  nay  là  ngày  vui  của mẹ, cháu không muốn mẹ cháu phải bận tâm nghĩ về cháu. Cô đừng bắt cháu vào. Cô cứ để kệ cháu ở ngoài này cũng được mà cô ».
«Được sao được hả cháu. Nghe cô, cháu  vào  trong nhà ngồi ăn với mọi người cho vui ».
Biết thuyết phục đứa bé cũng không thể thuyết phục được, người đàn bà là bạn của mẹ cô bé đã nản lòng, nấn ná đứng thêm một vài phút, chán rồi bỏ  vào. Ở  trong  nhà, lúc đó là lúc mọi người ngồi dự tiệc trà đã mãn. Khách  bên  họ  nhà  trai  lục  tục  rời khỏi ghế, theo nhau bước ra cửa. Khác với những đám cưới có từ trước đến giờ, nếu bữa nay là lễ rước dâu thì cô dâu sẽ lên xe hoa đi về nhà chồng, thì  bây  giờ  cô  dâu và cả chú rể thay vì phải về bên nhà trai, cả hai vẫn ở lại bên nhà gái chứ không  như  tập  tục và thông lệ đã có. Người ta rỉ tai bảo nhau rằng, chú rể hiện đang ở « share » phòng, vì thế, ở « share » phòng thì không có phòng đâu để đưa cô dâu về cả. Người  ta  cũng còn bảo, sau đám cưới, chú rể sẽ dọn đến ở chung nhà với cô dâu. Đấy  là  theo  lời  bạn bè của cô dâu biết và nói thế.

Khi khách khứa thuộc họ hàng bên nhà trai và nhà gái đã về cả, trả lại cái im lặng cho căn phòng, thì những bạn bè thân thiết của mẹ cô bé còn nán ở lại, để  phu  một tay kê xếp đồ đạc, thu dọn những thức ăn đồ uống còn bừa bãi ở trên mặt bàn, và làm sạch sẽ phòng ốc. Từ  bao  giờ  không  rõ nữa, cô bé đã trốn vào phòng của cô, nằm trùm chăn che kín đầu. Cô nằm như thế rồi ngủ lúc nào không hay. Trong  giấc  ngủ, cô  mơ  thấy bố cô về. Bố đứng im lặng nhìn cô không nói gì cả. Cô thấy mặt bố buồn rời rợi. Đúng lúc cô lên tiếng gọi bố thì cũng là lúc mẹ của cô vào đánh thức cô dậy. Mẹ bảo:
«Sắp đến giờ đi đến nhà hàng rồi, con để mẹ rửa mặt, chải  đầu  rồi  thay  quần áo cho con nhé ».
Nghe mẹ cô nói, cô  bé  không  một lời đáp lại. Mẹ cô đưa cô ra phòng ngoài. Ở phòng ngoài, vẫn  cái  ghế  của  bố  cô  ngồi, cô  thấy ông Quý ngồi ở đó. Áo quần «complet » đóng bộ, giầy da đen đi ở chân, ông đưa mắt gườm gườm nhìn cô bé,lặng lẽ nhếch môi và không một lời nói. Bây giờ ngoài trời nắng đã tắt. Bóng  tối  chỉ  chờ có thế để từ từ bò về. Ở dẫy phố, những ngọn đèn đường tự động sáng. Đưa  mắt nhìn lên cái đồng hồ quả lắc treo trên tường, mẹ cô lên tiếng nhắc:
«Anh. Đi thôi không trễ ».
Người đàn ông tên Quý, từ vai trò một chú rể, nay đã chính thức là chồng mới cưới của mẹ cô bé, nghe thì rời cái ghế đứng dậy, mở cánh cửa,và đợi cô bé và mẹ của cô bước ra. Cái  xe  chở  ba  người  do  ông  Quý  lái  đã bon bon chạy
trên những con đường rồi chẳng bao lâu, họ đã tới bãi đậu nơi nhà hàng. Đến, lúc đó khách còn thưa thớt. Sau, họ kéo đến thật đông. Biết  công  việc  sẽ lu bu chẳng có thể trông coi đứa con của mình, vừa tới nhà hàng, mẹ  của  cô  bé đã
giao cô bé cho một người bạn để bạn coi con dùm mình. Cô bé được ngồi cái ghế cạnh người bạn của mẹ. Một  cái bàn tròn đã có mặt đủ mười vị khách. Lạc  lõng giữa những người khách vừa đàn ông vừa đàn bà xa lạ, cô bé cảm thấy chẳng thể  vui  được. Cô  ngồi  co  ro, mặt  buồn  ủ  rũ, vì  người  lớn  thì  mải chuyện trò, không ai buồn ngó ngàng hỏi một câu với cô. Người  bạn  của mẹ trong lúc quay qua hàn huyên với một bà ngồi ở bên cạnh, hình  như  đã  quên  sự có mặt của cô bé, mặc cô bé muốn làm gì thì làm.

Khách khứa đã đến đông đủ. Những  cái  ghế kê chung quanh những cái bàn tròn cũng đã kín người ngồi. Và  giờ  khai  mạc của buổi lễ chính thức được « MC » là một cô gái trẻ tuyên bố bắt đầu. Diễn tiến của bữa tiệc cưới, « MC » giới  thiệu  cô dâu chú rể, song thân của chú rể và người đứng chủ hôn đại diện cho cô dâu, thân  quyến  họ  hàng  nhà  trai nhà gái và quan khách đặc biệt  được  xướng  danh. Mỗi  lần  sau  khi  cô  « MC »  dứt  lời, những tràng pháo tay lại nổ vang. Kế  đến, để  thay  đổi  không  khí, ca sĩ lên sân khấu cầm « micro »” đứng hát. Gần như, lúc đó là lúc các thức  ăn  đã  được  những người phục vụ của nhà hàng bưng ra bàn, khách mải mời nhau ăn, nên  chẳng  mấy  ai còn rảnh để lắng tai nghe những bài hát và ban nhạc, trống đánh, đàn dạo.
Đã đến thời điểm đi chào bàn, dâu rể, bố mẹ, người đứng chủ hôn, từ  đám  thực khách này sang đám thực khách khác, tới để nhận những lời chúc mừng, nhận những phong bì tiền, ở đâu cũng thấy rộ lên những trận cười ròn rã, những tiếng vỗ tay bôm  bốp, thậm chí còn có cả những tiếng khua chén gõ bát nghe lách cách leng keng.

Người  được mẹ cô bé giao cô bé giữ dùm, thấy chỉ còn vài bàn nữa là tới bàn của bà, thì mới để ý đến cô bé ngồi ở bên cạnh. Nhưng cái ghế trống, cô bé thì đã đi đâu từ bao giờ, bà  đâm  ra hốt hoảng. Chạy đi tìm cô bé, từ bàn này qua bàn kia, từ  nơi  này  đến  nơi  khác, khắp trong nhà hàng cũng chẳng thấy cô bé ở đâu. Bà hỏi hết người này đến người kia, cuối cùng có một người thấy mặt bà thất thần, bèn lên tiếng hỏi:
«Chị cần kiếm ai vậy ».
«Tôi kiếm con bé. Anh  có  thấy  con  bé trên tóc nó có cài cái nơ hình con bươm bướm mầu xanh lơ  không ».
«Tôi vừa ra ngoài hút thuốc, con  bé  mà  chị  diễn  tả  đang  ngồi ở cái ghế ngoài  hàng hiên ».
«Vậy đúng nó rồi. Cám ơn anh ».
Bà ta bước vội vã ra ngoài cửa nhà hàng. Đúng  như  lời ông khách vừa nói, bà nhận ra ngay, ở cái băng ghế có cô bé đang ngồi.
«Sao cháu lại ra đây. Trời ơi. Đi tìm cháu mãi không thấy làm cô quýnh quáng cả lên ».
Cô bé thản nhiên nói:
«Sao cô lại phải quýnh quáng ».
«Còn phải hỏi. Mẹ cháu nhờ  cô  trông cháu, cháu  đi  đâu  lạc  mất  thì  cô chịu trách nhiệm, tìm đâu cũng chẳng thấy cháu, cô không quýnh quáng làm sao được ».
«Cô cho phép cháu được ngồi ngoài này. Cháu không muốn vào bên trong đó nữa đâu ».
«Ngồi ngoài này làm cái gì. Cháu  không  thấy mưa tạt và còn cả gió nữa sao. Nghe lời cô, theo cô vô trong đi ».
«Cháu không vào đâu. Cháu ngồi đây thích hơn ».
«Có gì đâu mà thích hả cháu. Trời  thì  tối, mưa  thì  lất phất bay, lạnh thế này mà cháu ngồi có nước cháu bị cảm rồi ho đấy. Thôi nghe cô vào đi. Vào, ở trong đó vui hơn ».
«Không vui. Cháu thấy không vui mà cô ».
«Cháu nói cái gì. Không vui. Ngày cưới của mẹ cháu, cháu lại nói là không vui ».
«Ngày cưới của mẹ cháu thì mẹ cháu vui. Còn cháu, cháu không vui ».
«Đừng nói thế có được không. Nói thế là cháu đã không yêu mẹ cháu ».
«Mẹ cháu bỏ cháu đi lấy chồng, cháu ghét mẹ cháu».
«Con bé này ăn nói lạ nhỉ. Mẹ mà không yêu thì yêu ai hả cháu ».
«Cháu yêu bố cháu ».
«Đúng rồi. Cháu yêu bố cháu thì mẹ cháu là người sinh ra cháu, cháu cũng  phải  yêu chứ ».
«Không. Cháu đã nói cháu không yêu. Cô đừng nhắc mãi thế  nữa. Cô  vào  bên 
trong đi. Cô vào để kệ cháu ngồi ở đây được mà ».
Nói đến khô cả cổ họng, vẫn không cách nào lay chuyển được  ý định của cô bé bướng bỉnh, bạn của mẹ cô bé cứ đứng mà chẳng biết phải làm sao bây giờ. Không nhẽ lại cầm tay lôi nó vào bên trong, không nhẽ tức giận lại bạt tai nó một bạt, không nhẽ kệ xác nó muốn ngồi ở đây thì ngồi, không nhẽ đã trở thành không thể, nên vẫn cứ đứng, bà ta hết nhìn cô bé, hết  nhìn trời, kết cục chẳng  biết  phải giải quyết ra làm sao cả. Lại xuống nước hạ giọng, bà bạn của mẹ cô bé dịu dàng nói:
«Cháu đã muốn ngồi đây thì cháu cứ việc ngồi, nhưng theo cô nghĩ, cháu cũng nên vào bên trong một tí rồi lại ra ngồi có được không ».
«Không. Cháu không muốn nghe cô nói thế nữa đâu. Cô  nói  nữa cháu cũng nhất định không vào.»
«Cái con bé nầy thật khó bảo. Cô đã hết lời mà cháu cứ khăng khăng không chịu, vậy cháu ngồi đâyđể làm cái gì ».
Mặt xụ xuống, nước mắt chảy ra, cô bé mếu máo nói:
«Cháu nhớ bố cháu. Bố ơi. Bố đến với con đi. Bố… bố…bố… ».
Chỉ thế thôi, rồi quá xúc động, bé Thúy òa lên khóc.    

NGUYỄN TRUNG DŨNG


Created by Hiep Nguyen, Sept. 2003