May 21, 2019   log in
 
home
thơ
danh sách tác giả
nhạc
truyện ngắn
biên khảo,phê bình
điểm sách
phỏng vấn
quan điểm
sinh hoạt văn học

ban biên tập
tìm kiếm
thư tín
giới thiệu sách báo
 
 
  Truyện/Ký
NGƯỜI TÌNH CHU VĂN AN
LÊ THỊ NHỊ

 

Viết theo lời kể của M.

Trong mỗi chúng ta, ai cũng có những mối tình để nhớ, để thương, để sầu, để hận!
May mắn cho tôi, tôi chỉ có một người tình để nhớ: Người Tình Chu Văn An. Hay nói cho đúng hơn, người tình của tôi là học sinh trường Chu Văn An ở Sàigòn hồi tôi mười lăm, mười tám.

Mối tình của chúng tôi không nồng cháy, ngang trái, lâm ly, bi đát, tràn đầy nước mắt như một số những cuộc tình khác. Tình của chúng tôi, nhẹ nhàng như cánh bướm non, tươi vui như buổi sáng mùa xuân với nắng vàng, gió nhẹ, chim hót líu lo trên cành...

Năm mươi năm qua đi...Chưa bao giờ chúng tôi nói với nhau tiếng “yêu”, nhưng bằng những sự chăm sóc, cảm thông, chia sẻ cùng nhau trong đời sống, chúng tôi biết, chúng tôi luôn luôn có nhau trong tâm hồn, mặc cho vật đổi, sao dời và cả khi hai chúng tôi  có “nửa kia” lù lù ở bên cạnh.

Anh là anh của bạn tôi, hơn tôi hai tuổi. Anh đẹp trai, học giỏi, con nhà giầu. Anh có lối nói chuyện và tán gái... ấm ớ như bao nhiêu chàng trai Chu Văn An khác.

Một mẫu người lý tưởng như thế mà tôi lại để vuột khỏi tầm tay kể cũng là một điều lạ! Bạn bè bảo tôi ngu! Nhưng tôi cho rằng, chúng tôi có duyên mà không có nợ. Hoặc là trong tận đáy lòng, tôi bị ảnh hưởng hai câu thơ : “Đời mất vui khi đã vẹn câu thề, Tình chỉ đẹp những khi còn dang dở”, nên tôi đã  giận hờn anh vì một lý do rất mơ hồ, rồi hai chúng tôi... hai ngả xe bông.
 
Đám cưới anh, tôi không đi dự. Ở nhà, ngồi trước bàn học, nguyệch ngoạc trên tờ giấy trắng mấy câu thơ của một tác giả nào đó: “Đám cưới nhà ai chắc phải vui. Xe hoa đáng nhẽ để tôi ngồi. Và bao nhiêu rượu cho tôi uống. Say ngã bên thềm xác pháo rơi.”

Đám cưới tôi, anh lăng xăng làm đủ thứ chuyện, cứ như một ông anh thứ thiệt và làm quà cho tôi một bộ bàn trang điểm thật đẹp. Có một lúc, anh ghé tai tôi thì thầm: “Cô ngu lắm! Cô làm bể hết mọi chuyện!”
 
Chúng tôi ít đi chơi riêng với nhau mà thường đi chung cả đám: em anh, bạn tôi, bạn anh.
Đi đến đâu, chúng tôi cũng ồn ào, cười nói như chợ vỡ!
 
Những buổi chiều thứ Bảy, chúng tôi cùng nhau đi dạo phố Lê Lợi, Tự Do... La cà vào các hiệu sách Khai Trí, Tự Lực, Việt Bằng...Chúng tôi cũng lượn qua nhà hàng La Pagode để nhìn vào xem có nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ nổi tiếng nào đang ngồi khật khù ở đấy không. Đây là một yêu cầu của những người em gái, các anh bất đắc dĩ phải chiều mà thôi vì các anh cũng biết ganh tị chứ!
Tất nhiên, chúng tôi không dám bước chân vào nhà hàng ấy. Nơi đó, không phải là thế giới của chúng tôi. Chúng tôi kéo nhau vào hiệu kem Mai Hương ngồi chuyện trò và ngắm người qua kẻ lại trên hè phố.

Lâu lâu, có tiền, chúng tôi học làm sang, rủ nhau phóng xe Velo Solex ra xa lộ, đi Thủ Đức ăn nem hoặc đi Biên Hòa, ăn đầu cá hấp. ( Hình ảnh nữ sinh Sàigòn thời thập niên 60, mặc áo dài trắng, đội nón bài thơ với quai nón màu đỏ hoặc tím ngồi trên chiếc Velo Solex mảnh mai, đen bóng, chạy trên đường phố, nhất là những con đường có cây dài bóng mát - chắc quý vị còn nhớ?)
Những lần đi xa như thế, các ông anh Chu Văn An của tôi mặt mày tươi rói, nói cười huyên thuyên, tưởng như không bao giờ hết chuyện!
Các anh vui, vì một lý do rất dễ hiểu, bọn con gái chúng tôi không dám lái xe xa, phải ngồi đằng sau, ôm eo các anh.
Thế là các anh có dịp trổ tài làm...anh hùng xa lộ! Thỉnh thoảng, bất ngờ, các anh cho xe chạy thật nhanh khiến chúng tôi phải hét ầm lên và ôm chặt các anh hơn! Chúng tôi hét lên vì sợ thì ít, vì vui thì nhiều ( Chúng tôi nào có phàn nàn gì về trò chơi nghịch ngợm, dễ thương như thếâ!)

Chúng tôi cũng thích đi chèo thuyền ở Phú Lâm, Tân Thuận.
Dưới ánh nắng gay gắt của buổi trưa hè, con thuyền nhỏ lướt nhẹ trên dòng sông với những đám lục bình hoa tím, với những lùm cây thấp lòa xòa soi bóng nước. Những bài hát, có những câu hợp tình, hợp ý được các anh tranh nhau hát để ngầm… tán chúng tôi: “Ngày đó có em đi nhẹï vào đời…...”  “Khi nào em đến với anh, xin đừng quên chiếc áo xanh…...”… “ Yêu ai, yêu cả một đời..!” “Ta ước mơ một chiều thêu nắng. Em đến chơi quên niềm cay đắng. Và quên đường về…”...
Anh của tôi thì không thèm hát, anh đọc thơ: “ Yêu hết một mùa đông. Không một lần đã nói. Có nói cũng không cùng…”...”Gió thổi mùa thu hương cốm mới. Cỏ mòn thơm mãi dấu chân em…”...

Hôm nào, tôi bằng lòng đi riêng với anh thì anh vui lắm! Anh bảo: “Hôm nay anh trúng số!” Tôi nói: “Em với anh đi riêng như vậy, em sợ người ta hiểu lầm!” Anh cười thật vui: “Người ta hiểu đúng chứ hiểu lầm cái gì?”
 Rồi được dịp, anh dạy dỗ tôi đủ thứ chuyện, ra dáng bậc đàn anh lắm:
“ Lần sau, đi chơi tối như thế này, cô phải mang theo áo len nhé! Ốm, không ai lo cho cô được đâu!”. “Anh chàng H. nham nhở lắm! Cô nên tránh nói chuyện với nó!” “Còn có mấy tháng nữa là thi, cô phải học hành cho chăm chỉ. Anh muốn cô phải đỗ kỳ này. Nếu không thi đỗ thì...(anh bỏ lửng câu nói ở đây?)...

Những lần ra miền Trung cứu trợ bão lụt cũng để lại trong tôi những điều đáng nhớ. Vào những ngày ấy, chúng tôi quên hẳn những...mối tình con. Chúng tôi “ôm” những mối tình lớn! Chúng tôi cùng nhau say sưa nói về quê hương, dân tộc. Tình hình đất nước. Mộng ước tương lai...

Anh chưa bao giờ khen tôi đẹp. Nhưng lần nào gặp nhau, anh cũng ngắm tôi , gật gù bảo: “ Cô mặc cái áo này hợp lắm!” Hoặc: “màu tím làm nổi bật nước da trắng của cô!” Hoặc: “ mắt cô giống mắt của Audrey Hupburn!”...

Mỗi lần đi với anh, anh cứ tỉnh tỉnh nắm tay tôi suốt buổi, lâu lâu lại siết nhẹ một cái! Đôi khi, anh choàng tay, ôm ngang lưng tôi, kéo sát vào anh. Anh hôn lên tóc tôi rồi ghé vào tai tôi hỏi: “ Cô mới gội đầu bằng bồ kết phải không?”

Những lần đi dự những buổi dạ vũ gia đình, tôi chỉ thích ngồi ngắm mọi người quay tròn trong tiếng nhạc, dưới ánh đèn mờ ảo. Tôi thường nhắc anh mời các bạn tôi nhảy. Lâu lâu, có bản Slow, anh kéo tôi ra cho bằng được, anh bảo: “Cô không thích nhảy thì chỉ cần tập cho anh một điệu Slow này thôi cũng được!”

Quà cáp anh cho tôi, thật đặc biệt! Không phải nước hoa, son phấn đắt tiền, mà là  những thứ hằng ngày tôi thích. Khi thì gói ô mai, khi thì vài quả ổi, quả cốc, ly thạch, chè Hiển Khánh Đa Kao.
Anh mua cho tôi hầu hết những bản nhạc mà tôi ưa thích. Thơ tình của các tác giả nổi tiếng, anh chép cho tôi nguyên cả một tập, giấy pelure màu xanh nhạt, đóng gáy da, chữ mạ vàng cẩn thận. Thỉnh thoảng, lại có những trang anh vẽ hình ảnh rất đẹp: Một cô gái tóc dài, xõa ngang vai, ôm cặp sách đi dưới hàng phượïng vỹ đỏ thắm. Một con thuyền nhỏ thấp thoáng trên sông. Một cành mai vàng rực rỡ...

Di tản sang Mỹ, anh ở miền Tây, tôi ở miền Đông. Chúng tôi vẫn liên lạc thường xuyên qua điệïn thoại. Nói chuyện với nhau, lâu dần, trở thành một nhu cầu của chúng tôi. Nhất là những khi chúng tôi có chuyện vui, buồn, cần người để chia sẻ.

Có một lần, tôi buồn lắm! Anh bảo: “Anh sẽ sang thăm cô. Anh cho cô 5 ngày, muốn hành anh sao cũng được!”
Đến tiểu bang tôi ở, anh thuê xe từ phi trường, lái thẳng về khách sạn. Rồi mới gọi tôi, vẫn cách nói như ra lệnh:
- Anh đang ở khách sạn...gần nhà cô. Một tiếng nữa, cô đến, anh đưa đi ăn trưa. Anh đã lên Net, tìm được mấy nhà hàng rất lý tưởng!  Anh sẽ không đưa cô đi ăn tiệm Việt Nam đâu! Lý do rất dễ hiểu, anh không muốn chúng mình gặp bạn bè bà con. Anh chỉ dành thời giờ cho cô thôi!

Anh đón tôi từ dưới phòng khách của khách sạn với nụ cười và giọng nói ấm áp:
- Cô vẫn thế! Không thay đổi nhiều.
Tôi đùa:
- Anh có cần mượn kính lão của em không? Có đến mười mấy năm rồi mình mới gặp nhau mà anh bảo em vẫn thế? Không thay đổi nhiều.
 Anh nheo mắt:
- Thì anh nói cho cô vui mà! Chứ thật ra, chúng mình là lão ông, lão bà cả rồi! Cô xem này, tóc anh...đi chơi hết rồi!
Tôi cũng cười:
- Anh thấy da em nhăn giống quả táo tàu không?
Anh và tôi cùng cười xòa, vào thang máy để lên phòng anh ở.
Ra khỏi thang máy, chúng tôi nắm tay nhau, đi trên lối hành lang nhỏ, có trải thảm màu đỏ thẫm. Anh nhìn tôi mỉm cười hóm hỉnh:
- Cô muốn anh đưa cô đi ăn hay là muốn gì khác?
Tôi cũng cười, đáp:
- Ghé phòng anh một chút thôi, rồi mình đi ăn ngay. Phòng anh... có chuột đấy! em sợ lắm! (Mỗi lần thấy chuột, rôi sợ đến bủn rủn chân tay, có khi ngất xỉu luôn!)
Anh nheo mắt nhìn tôi cười:
- Anh nhớ là cô sợ chuột và...sợ cả anh nữa, đúng không? Nhưng anh hứa với cô, anh sẽ không lộn xộn, lôi thôi gì hết. Anh biết cô vẫn thích anh ăn mặc vét tông, cà vạt đàng hoàng mà!

Trong năm ngày anh ở tiểu bang nơi tôi ở. Ngày nào anh cũng đưa tôi đi thăm các thắng cảnh, đi ăn trưa, ăn tối ở những nhà hàng rất sang, rất đặc biệt hoặc lái xe vòng vòng trên khắp các con đường rợp bóng cây cao. Anh bảo: “Anh mê cây xanh ở tiểu bang này! Nơi anh ở, ít cây cối. Khi đi làm, nhiều khi anh phải đi qua những vùng xa mạc, nắng chang chang và nóng như lửa!”

Những lúc chúng tôi ngồi bên nhau trên xe, anh hát nho nhỏ những câu hát mà ngày xưa anh và các bạn anh vẫn hát để ngầm tán nhóm bạn gái chúng tôi. Anh cũng không quên đọc những bài thơ mà ngày nào anh đã đọc cho tôi nghe: “Yêu hết một mùa đông, không một lần đã nói. Có nói cũng không cùng...” “Gió thổi mùa thu hư ơng cốm mới. Cỏ mòn thơm mãi dấu chân em…...” Rồi anh hỏi tôi có nhớ tên tác giả những bài hát, bài thơ đó không?

Ngoài những bản nhạc, bài thơ mang nhiều kỷ niệm, lần này, anh còn hỏi tôi: “Cô có thích bài hát You Are My Sun Shine không nhỉ? Anh thường hát bài ấy cho mấy đứa con của anh, khi chúng còn bé. Anh hát cho cô nghe nhé! 
Hỏi, nhưng anh không cần tôi trả lời. Anh thì thầm hát bên tai tôi. Tôi nhắm mắt lại như thiu thiu ngủ... Quá khứ mộng mơ, hiện tại êm đềm khiến tôi nhận biết tôi là một người hạnh phúc.
Tôi hạnh phúc, bởi vì trong cuộc đời, tôi đã may mắn có một người tình Chu Văn An  để nhớ, để thương, để ủi an tôi trong những cơn sóng gió đời.
Tôi nghĩ rằng, ở một nơi nào đó, những người bạn gái năm xưa của tôi, cũng có được niềm hạnh phúc như tôi, và có khi, hơn cả tôi nữa, vì họ thực sựï có nhau trong cuộc sống. Còn tôi, suốt đời, “Tôi chỉ là người em gái thôi...” của một chàng Chu Văn An có lối nói chuyện và tán gái... ấm ớ như bao nhiêu chàng trai Chu Văn An khác.
Xin cảm ơn Người Tình Chu Văn An, xin thay mặt các bạn gái, cảm ơn tất cả các anh học sinh Chu Văn An ngày xưa, các “cụ” cựu học sinh Chu Văn An bây giờ!

Lê Thị Nhị

Nguồn: Đặc San Chu Văn An Toàn Cầu - Hoa Thịnh Đốn 2010

 


Created by Hiep Nguyen, Sept. 2003