Nov 15, 2019   log in
 
home
thơ
danh sách tác giả
nhạc
truyện ngắn
biên khảo,phê bình
điểm sách
phỏng vấn
quan điểm
sinh hoạt văn học

ban biên tập
tìm kiếm
thư tín
giới thiệu sách báo
 
 
  Truyện/Ký
TƯỞNG MÌNH YÊU AI
LINH VANG

Khi Vũ, người bạn từ thuở thiếu thời, nói yêu tôi, tôi đã cười lớn chọc Vũ rằng, "Yêu? You đã lầm lẫn tình yêu với tình bạn đó". Và để cho Vũ "lơ" tôi đi, tôi đã giới thiệu Vũ với cô bạn tôi vừa quen trong lớp Biology, người đẹp Thể Trang.

Vũ cao 5' 8, rắn chắc, dân của đội bóng rổ, của đội đá banh của trường. Thường thì ít người biết là Vũ còn có đôi mắt lá răm, hàng lông mi dài...trông cũng đáng yêu lắm. Nhưng vì quen biết nhau từ hồi 5, 6 tuổi đi học mẫu giáo ở trường Delong, nhà ở chung xóm Westridge, qua Wilson High School, lên University of Washington ...thì những nét đẹp này, tôi có bao giờ để ý. Khi Vũ vừa liệng được trái banh lọt vào lưới, là các cô ái mộ Vũ chồm lên vỗ tay cổ võ Vũ, lại có những tiếng huýt sáo inh ỏi, tôi chỉ mỉm cười thấy họ xem chừng "bất bình thường" quá! Dù tôi cũng phải công nhận là Vũ...cao ráo, đẹp trai.

Tôi đá Vũ qua cho Thể Trang, bởi vì tôi đã có chàng để mà thầm yêu rồi. Chàng gầy vóc hạc, với cặp kính nặng. Chàng không đẹp trai, khỏe mạnh như Vũ. Nhưng người xưa thường nói "trai tài, gái sắc" mà. Nghĩa là, đàn ông con trai cần tài để cua gái, hay được gái để ý, chứ họ đâu cần sắc đẹp. Chàng trưởng ban báo chí của Hội Sinh Viên VN ở UW đó. Những bài bình luận của chàng viết sắc bén, ác liệt, tôi đọc khoái quá. Và mới đây vài hôm tôi lại được "bổ" làm phụ tá cho chàng...còn gì...hạnh phúc hơn. Chàng chưa để ý tới sự hiện diện của tôi, bởi vì chữ nghĩa của tôi còn kém lắm, "tên tuổi" của tôi chưa gợi sự chú ý nơi chàng.

Ngày sinh nhật của Thể Trang, Vũ hỏi tôi nên tặng gì cho cô ta. Tôi nói:
-Tặng cho nhỏ một chục hồng nhung đi!

Vũ hỏi lại:
-Đó là sở thích của Diễm mà.
-Thì con gái cô nào mà chẳng thích hoa hồng! Cứ mua đi, Diễm bảo đảm.

Vũ ngập ngừng:
-Không phải chỉ những người yêu nhau mới tặng hoa hồng cho nhau thôi sao? A! Bạn như Vũ với Diễm, mình đâu có gì, mà Vũ vẫn hay tặng hoa hồng cho Diễm đó. Nhưng mà...Vũ với Thể Trang...có chút tiến bộ hơn...trong tuần qua...tặng hồng cũng phải rồi. Vậy Vũ "không phải" tặng gì cho sinh nhật của Diễm phải không?

Tôi chợt nhớ là sinh nhật của tôi cũng trong tháng này. Tôi dễ dãi xua tay:
-Không cần! Diễm có người tặng (quà sinh nhật) rồi.

Tôi hơi đau ngực một chút khi trả lời với Vũ như vậy. Chưa gì mà Vũ đã muốn quên tôi! Buồn giây lát thôi rồi tôi vui ngay khi nghĩ tới chàng.

Chàng không biết ngày sinh nhật của tôi nên chàng đã không tặng quà cho tôi. Tôi lại được một tá hồng nhung của Vũ gửi tặng, dù anh nói anh chỉ có đủ tiền để mua tặng một người thôi, và tôi đã nghĩ...chắc chắn là Vũ chỉ có thể tặng một tá hồng cho một mình Thể Trang.

Một hôm Thể Trang gọi muốn tặng Vũ một món quà. Tôi hỏi: -Bồ tính mua cái gì?
-Thể Trang không biết. Thể Trang thành thật, that 's why I figured I should call you. Ý Trang là, Diễm mới là người hiểu Vũ nhất mà... Diễm mới là người hiểu Vũ nhất...Điều này còn đúng hay không?

Trong một lúc bất ngờ, tôi hỏi Thể Trang:
-Hai người hôn nhau chưa?

Tưởng như có thể thấy Thể Trang đỏ mặt, trông thật xinh. Hỏi gì kỳ vậy?

Tôi cười méc:
-Vũ ghê lắm đã biết hôn con gái từ hồi Vũ mới có 6 tuổi lận! Vũ đã hôn Diễm đó mà!


Hắn thuộc loại cái gì cũng cho ta đây là biết. Mister -knows -everything! Và nếu bạn nói trăng tròn đẹp quá, hắn sẽ nói tuy vậy rồi cũng bị mây che. Cái hoa thược dược nở lớn quá, to như cái dĩa, hắn sẽ trả lời hắn còn thấy hoa thược dược nở to hơn thế nữa. Nếu mình "điên" khen tóc hắn đẹp, hắn cũng sẽ nói ngược cho được. Ồ! Có đẹp gì đâu! Chưa bao giờ hắn công nhận người khác nói đúng một lần, cũng như chưa bao giờ hắn khen ai một tiếng. Những bài tôi viết, hắn phê bình...nên làm thế này, nên viết thế nọ, mới coi được. Hắn gạch đỏ, khoanh dấu hỏi tùm lum, làm tôi chỉ muốn khóc. Hắn kêu tôi viết "khó hiểu", "chẳng ra cái gì cả".

Bây giờ thì mộng của tôi đã vỡ. Chàng đã không còn là chàng nữa. Hắn là một gã jerk!

Hắn làm tôi nhớ tới Vũ của tôi. Vũ không bao giờ cộc cằn, nặng tiếng với tôi như vậy cả. Tôi lại nhớ ra Vũ đã chẳng bao giờ làm tôi buồn, mà Vũ còn luôn để ý đến những cái nhỏ nhặt, như là mùa đông Vũ hay săn sóc tôi. Vũ dặn chừng hoài: -Mặc áo ấm vào kẻo lạnh.


Thanksgiving nào Vũ cũng dự ở nhà tôi, và ngược lại Christmas tôi ăn ở nhà Vũ.
-Diễm để dành đêm Giáng Sinh đi dự nhà Vũ rồi. Bữa đó, Vũ tới đón Diễm như mọi năm chứ hả?
-...Xin lỗi Diễm, Vũ đã mời...Thể Trang. Cô ấy không thích lái xe trên freeway về đêm, nên Vũ sẽ đi đón cô ấy. Dĩ nhiên là Diễm luôn luôn welcome. Nhưng Diễm lái xe đi một mình thì không nên, trời đêm lạnh đường dễ đóng đá, nguy hiểm lắm.

Tôi dằn lại được những giọt nước mắt như chực rơi xuống má.

Bên ngoài quán Starbucks trời đang mưa rỉ rả. Ông Trời đã buồn dùm cho tôi chăng? Giáng Sinh chỉ còn hai tuần nữa. Hai bên đường hàng cây cao trơ trụi lá bây giờ đã được thắp đầy những dây đèn màu, chớp chớp sáng. Năm nào tôi cũng ăn đêm Giáng Sinh ở nhà Vũ. Năm nay, tôi không biết ăn ở đâu.

Tôi vô AOL ngồi Net suốt tối. Chợt giựt mình nghe:
-You've got mail (Bạn có thư).

E -mail của Thể Trang: Thể Trang gọi phôn hoài không được, đoán là Diễm đang ngồi Net. Hãy gặp Vũ ngay ở Chiều Mưa Café.

Tôi ra khỏi Net, tắt máy computer, thì phôn lại reng. Thể Trang gọi, hỏi liền:
-Sao Diễm còn ở nhà?
-Chứ không phải Thể Trang gọi Diễm là muốn nói chuyện với Diễm sao?
-Đúng là Thể Trang gọi cho Diễm, nhưng trong bụng Thể Trang mong là anh Vũ đã liên lạc được với Diễm rồi.
-Bộ Vũ chưa tới đón Thể Trang về nhà ảnh ăn Christmas sao?

Giọng Thể Trang xem chừng hấp tấp:
-Thì...thôi Thể Trang phải đi đây. Nhưng Diễm ngồi yên bên cái phôn đó nghe chưa! Không được vô Internet nữa! Rồi không ai gọi Diễm được nữa. Bye!

Tôi chưa nói được gì thì Thể Trang đã cúp phôn cái rụp. Rồi không quá một giây, Thể Trang gọi lại. Có điều này phải "thú tội". Vũ với Thể Trang không có bồ nhau như Diễm tưởng. Thể Trang cười khúc khích trong phôn. Tay làm mai của Diễm không...mát! Vũ muốn như vậy để dò...lòng Diễm. Giả bộ đó, không thật đâu.
-Thể Trang không phải là người yêu lý tưởng của Vũ?
-Lý tưởng gì được! Chả nói yêu tui mà cứ nói về người khác. Ây da! Trò chơi này nguy hiểm quá, nếu Thể Trang chưa có "chồng" thì Thể Trang đã "yêu" Vũ rồi.
-Thể Trang có chồng?
-Đám hỏi rồi, đã kêu ba má của người ta là ba má rồi, chẳng phải là mình đã "gả" cho người ta rồi sao?
Trời! Ai có biết cái bà Thể Trang này lại coi phim bộ dữ vậy.
-Sao tay không thấy đeo nhẫn?
-Ậy! Đâu phải đính hôn rồi, ai cũng đeo nhẫn. Thể Trang đeo chưa quen, rồi đang tập đeo, thì Vũ nhờ làm cái vụ này nên đâu có đeo được. May mà ông Trung không có ở đây, chứ không thì ổng cằn nhằn nghe sao thấu.

Cúp phôn. Phôn lại reng tức thì.
-Diễm?
-Diễm đây!
-Vũ đang ở ngoài quán.

Hạnh phúc trong tay mà không giữ lấy, mất rồi mới đỏ mắt đi tìm! Tôi viết về tình bạn, tình yêu. Về những thói quen nho nhỏ làm mình vui. Như ly cà phê Starbucks, ai đó mua dùm cho mình mỗi sáng. Những đóa hồng nhung trong ngày sinh nhật. Những hộp kẹo chocolate vào Valentine's Day.

Bài viết đó bị hắn chê lên, chê xuống, ủy mị, thường tình, con gái quá. Nhưng tôi giận lắm lắm, đã không để cho hắn có dịp đì tôi nữa. Tôi qua mặt hắn, xin phép thầy cố vấn cho bài viết đó "đi" trong số Giáng Sinh này. Chiều thứ sáu, báo ra. Tôi nhận nhiều khen tặng của bạn bè, và cả những người không thân. Tự ái đã được vuốt ve. Và tôi...từ chức không làm báo trường nữa. Hành động của tôi nhanh quá, hắn đã không có cơ hội...fire tôi!-cho tôi nghỉ việc.

Tôi xách xe tới quán Chiều Mưa. Vũ đang ngồi đợi tôi. Nếu Thể Trang không liên lạc được Diễm, Vũ ngồi chờ ở đây cho tới bao giờ?
-Hai giờ, khi quán đóng cửa.
-Cái bài trong đặc san...Diễm viết bài đó cho Vũ.
-Vũ có đọc, Vũ biết....Nên Vũ kêu Thể Trang thôi đừng...đóng kịch nữa.
Vũ kéo tôi vào lòng, hôn đắm đuối. Tôi cũng hôn Vũ đắm đuối.
Tuyết đang xuống trắng toát. White Christmas. Đây là đêm Giáng Sinh đẹp nhất trong đời tôi. Tôi đang yêu và được yêu. Bây giờ thì tôi đã biết tôi yêu ai.

Created by Hiep Nguyen, Sept. 2003