Mar 01, 2021   log in
 
home
thơ
danh sách tác giả
nhạc
truyện ngắn
biên khảo,phê bình
điểm sách
phỏng vấn
quan điểm
sinh hoạt văn học

ban biên tập
tìm kiếm
thư tín
giới thiệu sách báo
 
 
  Thơ mới & thơ tự do
MỘT NGÀN LẺ MỘT CÁCH YÊU EM
DƯƠNG NHƯ NGUYỆN

Bài thơ xuôi cho người yêu chưa hề gặp mặt


một ngàn lẻ một cách yêu em


Em chưa hề gặp anh,
mà đã biết yêu anh
từ những ngày quê hương ấy,

Và bây giờ,
Chỉ xin anh thốt vội lên

Một ngàn lẻ một cách yêu em


*******
I.

Em đã nghe nói về anh, người chưa hề gặp mặt,
Người của định mệnh, của nhân duyên bắt mạch từ cội nguồn trăn trở thời xa xưa

Em nghe nói về anh từ tuổi thơ không còn êm ái,
như đứa bé gái tâm thức còn non dại, vẫn thích đọc báo về thời cuộc điêu linh,
Ðọc bằng đôi mắt mở lớn thơ ngây chưa vướng bui trần, đã hăm hở muốn dấn thân vào đại cuộc,
Ðọc bằng trí tuệ phôi thai như ngọn lúa chưa ươm mầm ngoài đống ruộng bao la
Ðọc bằng tâm linh náo nức như tơ đàn mới tinh, chưa một lần lên giây hay so phím, đã vang rền trong nhạc viện của linh hồn

đứa bé gái nhắm mắt ngủ mơ, giấc trưa hè gay gắt
Trong con hẻm nào đó của Sài Gòn bụi bặm khi gót chân
bộ đội chưa tô son trét phấn mặt hồ

Ngoài sông,
Có tiếng ca vọng cổ Út Bạch Lan, thảm sầu nỗi niềm tố nữ
Tiếng trẻ con khóc
Tiếng người lớn tranh đua

Nhịp chân rầm rập của đám lái buôn giết heo, vác thịt mới ra lò ở Ngã Ba Ông Tạ.

Tiếng người xướng ngôn đài phát thanh tường thuật tin phóng viên nói về chiến trường, người Mỹ vẫn còn chờ đếm xác da vàng,

Và đâu đó tin Quốc Hội Lập Hiến vừa mới họp khóa đầu tiên -- chuyện dân chủ tự do cho Ðệ Nhị Cộng Hòa –

đâu là dân trí?
đâu là lá phiếu?
đâu là thông điệp cho ngày mai?
Trong cuộc tương tàn Quốc Cộng


Chen lẫn tiếng chợ búa cãi cọ bi bô,
Là giọng Nam Quái Kiệt Trần văn Trạch hát bài xổ số
“Xổ số quốc gia giúp đồng bào ta mua lấy xe nhà giầu sang mấy hồi…đó là thiên chức của người Việt Nam!!!!”
(Ôi giấc mơ của giới bình dân gói vẹn hết cả một quá trình dân tộc bắt đầu từ Ðiện Biên Phủ qua đến viện trợ Mỹ, súng đạn Liên Xô đỡ đầu dân nhược tiểu cho Comintern?)

Chen lẫn tiếng Thanh Thúy rên rỉ liêu trai
Tiếng Hồ Ðiệp ngân nga trong vắt niềm ai oán
Tiếng Duy Khánh quê kệch mà đẩy đưa những “bàn tay đưa ai ra khỏi lòng người, một đêm kêu lên hơi thở tuyệt vời”

Tiếng nhạc Pham Duy trải dài da diết trên ngọn sóng
con nước đục Cửu Long còn đón gió miền Nam
Chiều về trên sông
Ôi chiều về trên sông
“Chiều buông trên dòng sông Cửu Long như một con nước trôi theo dòng…”
Mặt trời đã lặn chưa trên mạch máu của đồng bằng nuôi hạt gạo thơm?
Tình yêu đã chớm chưa trên gió biển rì rào, hay đã tàn lụi trong trí nhớ nhão nhọet kiếp luân hồi?

Trong căn hẻm nhỏ Sài Gòn xa xưa
Em là đứa bé gái nằm lặng yên nghe câu chuyện về anh
Giữa tiếng kêu cứu thảm sầu của dân tộc từ vô thức đâu đó,
Giữa những hạt bụi đã thì thầm với nhau trong phố xá đông dân vùng nhiệt đới

Em đã nghe nhip chân đi của kiếp nghèo
tiếng cãi vã của chợ búa lầm than

Trong âm thanh hỗn loạn của quê hương

Em đã nghe câu chuyện về những người nằm xuống
Cho nghìn người được sống, trong đó
Có anh
Và có em…

Câu chuyện của cuộc chiến tương tàn
Của người bị bắn gục
Trước nòng súng
Trong hận thù tranh chấp ấy

Và anh đứng đó,
kẻ đốt nhang cho bài vị
Người đưa tiễn những chiếc quan tài
Ðể ấp ủ cho em nhũng giấc mộng còn lại của những gì đã mất
Những giấc mộng sau ngày em sẽ phải bỏ đi (bằng máy bay vận tải của cường quốc khi đã bỏ rơi đồng minh)…

Anh,
người canh giữ những mộ phần của quá khứ
Trong tàn khốc của dân tộc trước nỗi hững hờ vô tâm của nhân loại
Người làm chứng,
Kẻ viết sử trên mệnh nước nổi trôi

Anh,
Nam nhân nước Việt đã đi từ quá khứ vào hiện tại để với đến tương lai bằng
đôi tay Nguyễn Trãi

Ôi tương lai sau ngày buông súng,
Sau ngày “đổi mới” (bằng kinh tế thị trường???)

Anh,
Người tỵ nạn đã vượt đại dương để nối Ðông vào Tây
Khi ánh mắt trai tráng của kẻ ra đi đã thu trọn mọi chính khí phương Ðông,
thu hết một đất trời quê hương u uẩn

Anh,
chân bước ra đi
mà phần hồn ở lại

Ôi chân bước ra đi
Mà phần hồn ở lại…

II.

Em đã nghe câu chuyện về anh
Từ quá khứ ngây thơ ấy
Từ tuổi xanh đã mất hồn nhiên ấy,
Của những ngày quê hương ấy

Nay,
Dòng đời vẫn nổi trôi,
Ðất quê hương vẫn vạn nẻo sầu đau,
định mệnh vẫn ngả nghiêng,
đời vẫn chưa một lần cho thấy mặt

Vì thế
Em chưa hề gặp anh
Mà đã biết yêu anh
Từ tuổi thơ đã thấu đáo nỗi trầm tư
của những ngày quê hương biền biệt ấy

III.

Em chưa hề gặp anh
Mà con tim đã réo gọi tên anh
Một buổi chiều em cầm gương đối kính

Sững sờ nhận ra dung nhan đã tiều tụy
Khoé mắt đã nặng trĩu nỗi buồn
Viền môi đã khô dần theo năm tháng
Mái tóc đã thưa đi, theo mảnh linh hồn của lá rụng, mỗi lần trời thay tiết đìu hiu
Và gót chân son đã biết ngập ngừng trên những con đường thiên lý cũ

Em đã gọi tên anh
trong tiếng dương cầm Chopin ai oán theo dòng luân vũ của kẻ cô đơn,
khiêu vũ một mình trên sàn đá hoa lạnh lẽo
trong âm điệu Schubert lắng đọng nhịp quanh co của chiều vàng… Andante Con Motto

cộng với tiếng đàn tranh của Huyền Trân từ đất Chiêm vọng về Thăng Long Thành ảo não,
tiếng sáo Trương Chi bạc mệnh vẫn còn tìm kiếm
giọt nước mắt trong suốt của Mỵ Nương

Con tim khao khát tìm đến anh trong mưa tuyết
của vùng núi Trung Tây Hoa Kỳ mùa đông giá
Trên lá rừng phong mùa thu vàng úa
Trên những cọng tơ màu nõn chuối của mùa hạ nắng rực
Trên những cây táo đơm bông trĩu nặng cụm hoa đào
mùa xuân óng ả
của đất trời ôn đới

Con tim dào dạt ấy,
Ðã hơn một lần chít tang những mối tình duyên vô nghĩa lý
đã chằng chịt những mảnh vỡ của mộng mị
Ðã xông pha, bứt phá những gông cùm của xã hội vô tình

Và con tim sôi nổi ấy,
đã đi tìm âm điệu tên anh
dù khóe mắt đong đưa chờ mộng ái ân
vẫn chưa một lần nhận ra
chân dung người tinh không biết mặt


Vì thế
Em vẫn cầm cây bút chì đen tô viền đôi mắt chín mùi nhung nhớ đó,
để chờ mong ngày sẽ nhận ra anh

Anh,
Con người của định mệnh
Con người giữ bài vị, đốt nến, thắp hương, và canh giữ những gì còn lại
khi những cỗ quan tài đã đi qua

Câu chuyện được nghe về anh thuở xưa
trở thành tơ tóc nhân duyên, dệt nên định mệnh an bài,
thành mảnh lụa hồng lót con đường đất đỏ, quay lại vùng trời quê hương xanh xao ấy

Cho nên
Giờ phút này,
Khi niềm tin sắp mất đi,
em sẽ ưu ái gọi tên anh
Dù chưa hề gặp anh một lần,
Tất cả…
để chúng ta cùng ngóng trông về vùng trời quê hương ấy

Em sẽ mãi gọi tên anh
Dù thơ ấu đã bỏ mất
Nhan sắc đã phai
tuổi trẻ đã tàn
Mà tương lai sao vẫn còn lận đận?
Như đất nước kia vẫn cằn cỗi
Triệu dân kia còn ai oán nỉ non
Quá khứ kia hoài hoài hấp hối, ngắc ngoải, chờ đợi kẻ viết sử về những cỗ quan tài
đã đi qua, khi những linh hòn đất đỏ vẫn còn chưa siêu thoát…

Anh đó,
Em đây
Dòng đời cách biệt
Ðôi ngả phân chia

Sông Tương rồi sẽ cạn
Ðàn kia rồi sẽ đứt
Tư Mã một đường, Văn Quân một nẻo
Kim đã bỏ quên Kiều
Vân Tiên thôi không hộ tống Nguyệt Nga
Trang sách xưa rồi sẽ mục rữa thành tro bụi

Hồn anh đâu?
Hồn em đây, vẫn u hoài đi tìm nơi nương náu
Hồn có tìm hồn?
Trên vạn nẻo thương đau?


Thế nhưng
Em vẫn tha thiết gọi tên anh
Dù chưa hề gặp anh
Vì đã trót yêu anh
Từ những ngày quê hương ấy

Con tiếc gì nhau
Cho dù anh không hề biết
Chưa một lần nghe

Thôi thì thôi hãy tiếp tục van xin
Ðịnh mệnh cho anh một lần
Một lần này
Một lần đây
Một lần cuối cùng
để trở thành muôn thuở

em xin
Từ đáy tim anh
Từ góc hồn anh
Ở đâu đó
Anh sẽ không ngần ngại thốt lên
Câu chuyện nói về

Một ngàn lẻ một cách yêu em…

Jan 17, 2006
UND


Created by Hiep Nguyen, Sept. 2003