Mar 01, 2021   log in
 
home
thơ
danh sách tác giả
nhạc
truyện ngắn
biên khảo,phê bình
điểm sách
phỏng vấn
quan điểm
sinh hoạt văn học

ban biên tập
tìm kiếm
thư tín
giới thiệu sách báo
 
 
  Thơ mới & thơ tự do
SẦU RIÊNG CỦA DIỄM - English version by Dương Như Nguyện
DƯƠNG NHƯ NGUYỆN
LTS

Với 3 tác phẩm - Mùi Hương Quế (Văn Nghệ 1999), Chín Chữ Của Nàng (Văn Mới 2005) và Daughters of River Huong (Ravens Yard Publishing Ltd 2005), DƯƠNG NHƯ NGUYỆN nổi tiếng như một nhà văn hải ngoại đã thành danh..

Nếu ở Pháp có MAI NINH với Cuộc Trầm Sát của Loài Cá Voi (2004), Ảo Ðăng (2005), Hợp Âm Trong Vùng Sân Khuất (2000) thì ở Mỹ có DƯƠNG NHƯ NGUYỆN. Cả hai đều là nhà văn khoa bảng nữ có học vị Tiến sĩ.

Trong những tác phẩm của cô, những hiện tượng Tâm Sinh Lý xẩy ra trong tâm hồn các nhân vật (Chủ thể và Chủ thể tha nhân) được phân tích rất cặn kẽ và sâu sắc.

DƯƠNG NHƯ NGUYỆN không khác với một SIMONE DE BEAUVOIR trong Văn Học Pháp sau Thế Chiến II và gần cuối Thế kỷ XX.

Ít người biết - DƯƠNG NHƯ NGUYỆN còn là một nhà thơ, thi pháp điêu luyện, xử dụng thành thạo kỹ thuật thơ hiện đại như ẩn dụ, điệp ngữ, nhân cách hóa.v.v...

SẦU RIÊNG CỦA DIỄM - bài thơ của thời con gái, DƯƠNG NHƯ NGUYỆN viết khi tuổi đời chưa đến 20.

VIỆT BẰNG

-----------------

SẦU RIÊNG CỦA DIỄM

“Từ ngày chia nửa múi sầu riêng
Chia nửa buồng tim với Diễm Huyền...”

Diễm theo vệt nắng thu tàn
Tôi theo ngọn gió trường giang dãi dầu

Diễm như Thị Ðiểm bên lầu
Tôi mang lòng Nguyễn Du sầu trăm năm
Ai thêu gối đẹp Diễm nằm?
Ai may chăn lụa cho lòng Diễm vui?
Diễm như phấn điễm trang đời
Tôi như vó ngựa của người chinh phu
Thương em đôi mắt phù du
Như con bướm gọi mùa thu chưa về
Thương em lòng đã ê chề
Mong gươm Từ Hải câu thề ngàn xưa
Thương em ngồi đợi mùa mưa
Xôn xao kẻ đón, người đưa lạnh lùng
Ðời này không có tình chung
Thời này không có anh hùng cho em
Diễm theo câu hát vành khuyên
Tôi theo tiếng gió trong đêm ngút ngàn
Ðể đêm mắt Diễm thôi huyền
Ðể trong tim Diễm sầu riêng một đời.

DƯƠNG NHƯ NGUYỆN


THE PRIVATE SORROW OF DIEM

I am, next to her the nightingale,
the soundless wind in winter night tale
I am, next to her the last trace of sunset,
the shapeless wave caught in a river net

She is Thi Diem in her veranda
I follow Nguyen Du ‘s heart in life’s agenda
Who embroiders her dainty pillow,
and a silky quilt to shield her from sorrow?
I am, next to her, the perfumed powder of life,
the humble horse of a wandering knight
The corner of her eyes reflecting life ‘s emptiness,
a lonely butterfly carrying Autumn homeward
Her soul, too, awaits in sorrow,
the promise of Tu Hai and his sword‘s shadow

She has left behind the rainy season,
the pursuit of the crowd.., a lonesome reflection
for a world where chaos reigns as kings
loyalty exists no more, angels are beings
So in the shadow of the night, her eyes cry velvet
as her heart bears down, sorrow too private.

December, 1989
DƯƠNG NHƯ NGUYỆN




Created by Hiep Nguyen, Sept. 2003