Jul 23, 2019   log in
 
home
thơ
danh sách tác giả
nhạc
truyện ngắn
biên khảo,phê bình
điểm sách
phỏng vấn
quan điểm
sinh hoạt văn học

ban biên tập
tìm kiếm
thư tín
giới thiệu sách báo
 
 
  Thơ mới & thơ tự do
TỪ MỘT THIÊN ÐƯỜNG NÀO TÔI LÃNG QUÊN
VIỆT BẰNG

Một thủa em nhìn tôi không chớp mắt
trong đêm tiền kiếp thăm thẳm sâu.
Có bóng đôi ta tôi bắt gặp,
trong vòng tay ấm áp thủa ban đầu
trong tình yêu như sóng vỗ vào bờ cảm xúc.

Từ đêm nào, em đã nhìn thời gian qua khuôn mặt
những kiếp trước, kiếp sau hay chính kiếp này.
những Nụ hôn mà hồn tôi còn buộc chặt
để trăm năm thu lại một ngày,
và những dấu môi còn mãi để em áp mặt.

Theo Em qua bao tầng địa ngục vì sao rơi trong ánh mắt
Rồi đến một thời ngọt lời trăng mật bên nhau
Một thời nữa, còn yêu khi tử thần dỡn mặt
Mắt em nhắm lại trong tận cùng nỗi đau
trong một đêm trăng lưỡi liềm bỗng dưng hiu hắt.


Những khổ đau nguyên thủy từ nấm mồ mới đắp,
sinh, lão, bệnh, tử của kiếp người quá đủ đớn đau
là những hiện thực cứa vào lòng như dao cắt
và đuổi theo kiếp người để ngàn xưa nối với ngàn sau
với hạnh phúc như dòng sông xa tít tắp.


Em mở mắt vào đời trong ngày đầu của kiếp khác,
cùng với tôi, em đóng vai diễn viên.
Những hoan lạc dấy lên từ chiều sâu cảm giác,
từ một Thiên Ðường nào tôi lãng quên.
và em - một đóa hồng giữa lòng tôi hoang mạc.

VIỆT BẰNG

Created by Hiep Nguyen, Sept. 2003