Jan 21, 2019   log in
 
home
thơ
danh sách tác giả
nhạc
truyện ngắn
biên khảo,phê bình
điểm sách
phỏng vấn
quan điểm
sinh hoạt văn học

ban biên tập
tìm kiếm
thư tín
giới thiệu sách báo
 
 
  Thơ mới & thơ tự do
NGƯỜI KHÁCH LẠ
VIỆT BẰNG

Từ khi biết yêu,
Em trở thành một con diều.
Chót vót
Trên trời xanh,
Nghe tiếng tim mình,
Như tiếng sáo.

Có khi bay ngang đỉnh núi,
Ngả nghiêng đôi lần.
Và cao ngạo,
Nhìn lũ người bé nhỏ,
Dưới trần gian.

Từ sáng sớm,
Sương mai,
Trên thảm cỏ giăng đầy,
Ðến trưa hè rất nắng.
Con diều tham vọng,
Vượt tầng mây.

Không gian này sao quyến rũ?
Với những chùm sao lấp lánh giải Ngân Hà,
Và cảnh Thiên Cung vô cùng rực rỡ.
Dường như đám cưới bầy Tiên Nga,
Mà Diều Em còn lạc lõng,
Cuối trời xa.

Bỗng dưng trời nổi gió,
Con diều quay cuồng theo giông cuốn...
Biết đến bao giờ?
Tôi trở lại cánh đồng xưa
Ðể nghe con diều vi vu tiếng sáo.

Tôi như người khách lạ,
trên đường chiều
trăm ngả.
Cầm sợi giây,
Mà chưa giữ được Con diều.

VIỆT BẰNG

Created by Hiep Nguyen, Sept. 2003